Alain Pham | 04/01/2025
Đó là lần đầu tiên trong đời nó dám đi xa, mang theo niềm mơ mộng lớn lao về Paris. Nhưng thành phố này, với thằng nhỏ, giống như một bài thơ chưa kịp thuộc, vừa quen lại vừa lạ, vừa chạm tới đã biến mất như bông tuyết tan trên đầu ngón tay.
Căn gác mái bé tí, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường nhỏ, một cái bàn làm việc cũ. Nhưng với nó, cái gác mái chứa đựng những lần đầu mà trước đó chưa bao giờ nó dám mơ đến.

Paris, trong ký ức của thằng nhỏ đó, là quả cầu tuyết mà mỗi khi lắc lên, những mảnh vụn ký ức lại xoay tròn, lấp lánh, rồi lặng lẽ rơi xuống, đọng mãi, đọng mãi
Paris tháng 11, cơn gió lạnh rít qua vành tai như muốn len lỏi vào từng sợi tóc, ánh hoàng hôn đang cố gắng phủ những vệt nắng cuối ngày lên mái nhà.
Thứ ánh sáng vàng vọt hắt qua mấy trang giấy đang viết dở. Trong căn gác mái sáng đèn, những kỷ vật vẫn còn được trân trọng, những hoài niệm còn lưu giữ để tâm trí dẫn mình quay về những cảm xúc vừa mới mẻ, vừa lạ lẫm cho những điều tưởng rằng không hiện hữu, những chưa bao giờ như còn đọng lại trên từng đầu ngón tay. Trong từng dòng mực đổ ra giấy, menu mùa 2 cho @aiiihousesaigon được thực hiện trong chính cái gác mái nhà mình

Mình nhớ Hoàng tử bé có đoạn ‘On ne voit bien qu’avec le coeur. L’essentiel est invisible pour les yeux.’. Thiết nghĩ, mình thường quên mất đi sự đơn giản và thường nghĩ rằng mọi thứ phải thật lộng lẫy mới được chú ý. Nhưng liệu, cái cây tưởng chừng như đã chết trong mùa đông thực ra lại đang âm thầm chuẩn bị cho những mầm sống mạnh mẽ. Những điều không thấy không có nghĩa là chúng không tồn tại, mà chỉ chờ thời khắc thích hợp để hé lộ sự diệu kỳ. Thực sự, những điều quý giá nhất không nằm trong ánh nhìn mà ở cảm giác khi lòng mình thực sự được chạm vào.

Trên ‘gác mái’, những ký ức ở thời điểm đó và tâm trạng ở thời khắc hiện tại được tưởng tượng, những câu chuyện thật được kể lại bằng những hình dung tươi sáng hơn. Ở góc nhìn của một cậu bé, không phải cứ nhớ nhà thì phải ăn cơm mẹ nấu, không phải hẹn hò thì phải lãng mạn, không phải chia tay là tan nát và không phải cứ ‘vào tù’ thì cuộc đời chấm dứt từ đây. Giữa một thành phố rộng lớn, mình đã muốn nhìn nó một cách tự do như những đứa trẻ. Và, chắc chắn, mọi thứ đã không hề dễ dàng.
Những lần đầu tiên, bỡ ngỡ hay vụng về, bao giờ cũng cảm xúc nhất. Paris không vội vàng, nhưng cũng chẳng chờ đợi ai.