Alain Pham | 28/05/2025
Cái lạnh bám theo mình suốt chuyến ra Bắc, như thể mùa đông ngoài này vẫn cố giữ lấy người ta lâu hơn. Dịu dàng nhưng dai dẳng, lẫn trong lớp sương mỏng bám đầy trên kính xe, cứ ngấm dần vào lớp áo, len qua khăn choàng, rồi rủ rỉ ở cổ tay. Len lỏi vào từng khoảng lặng trong các cuộc hội thoại, vào từng cảm xúc của các chuyển động ngập ngừng rồi tinh nghịch trong cao trào của một tích trò rối nước.

Ngoài đường, mấy chiếc xe máy phóng nhanh, ánh đèn vàng quét loang trên mặt đường ẩm ướt. Trong cái tĩnh mịch ấy, nhịp điệu mơ hồ kia, liệu nó cũng có hồn? Mình tự hỏi, khi đứng bên bờ hồ Long Trì, trước thủy đình chùa Thầy. Mặt nước phẳng, xanh sẫm như một tấm gương sâu. Trong veo cái thứ không khí này, như thể mọi thứ bị treo giữa chừng trong một khối gel trong suốt, giữ lại tiếng chuông chùa ngân dài ở phía sau. Không ai trình diễn. Nhưng những con rối hiện lên trong đầu: họ cười, họ ngả nghiêng. Lặng lẽ, không cần được vỗ tay.

Chúng có linh hồn không? Có lẽ là không. Nhưng những người đã đứng sau tấm mành tre, giấu mặt suốt đời mình, đã gửi vào đó thứ gì khó gọi tên. Có lẽ không phải bản thân con rối mang linh hồn, mà là dòng chảy cảm xúc của những ‘nông dân làm nghệ thuật’, đã vô tình thổi vào chúng sự sống. Chính vì không ai thấy rõ mặt, nên mọi thứ họ gửi gắm mới trở nên sâu hơn, mênh mang hơn, như thể tan vào vai diễn.
‘Bềnh bồng’, cũng đi từ cảm giác đó. Một menu không chạy theo sự ngoạn mục, không bị ràng buộc bởi hình thức cố định. Mình và Trâm Anh không muốn lặp lại nguyên bản. Cũng không cố tình làm khác để gây chú ý. Có những thứ, khi ta thôi định nghĩa, chúng mới bắt đầu lên tiếng. Và, đôi khi, linh hồn của sắc thái nằm trong khoảnh khắc nó được phép thoát khỏi hình dạng cũ, nơi chất liệu cũ được gợi lại theo một cách khác, đầy cá nhân nhưng vẫn gần gũi. Tự do. Có thể, không ai nhớ hết món ăn. Nhưng nếu một dư vị gợi lại, với mình, vậy là đủ.
Vì đâu phải tất cả những thứ có hồn đều cần phải ‘nổi bật’ để được nhìn thấy đâu.


